DU LỊCH BẰNG XE MÁY, TIẾT KIỆM XĂNG ĐẾN KHÔNG NGỜ – KỲ 6

9

Lời khuyên cho những bạn trẻ có tư tưởng chu du giống tôi là không nên dùng xe tay làm bạn đồng hành cho chuyến đi của mình. Tại sao ư? Việc bảo dưỡng xe tay ga dọc đường đi khó khăn hơn xe máy nhiều.

Bảo dưỡng xe tay ga khá khó khăn vì cần người thợ sửa có chuyên môn, mà tôi chắc chắn một điều là trong một chuyến đi dài không phải lúc nào bạn cũng sẽ gặp được tiệm sửa chữa xe tay ga.

Tiếp tục câu chuyện của tôi ở kỳ trước. Sau khi dừng lại và kiểm tra xe, tôi nhanh chóng tìm ngân hàng và rút khoản lương mà trang web du lịch vừa trả cho hôm trước. Nếu không có công việc này, tôi thật sự không tự tin mình có thật thực hiện được một chuyến đi dài mà không biết điểm dừng như vậy. Sau khi tiếp thêm lương thực và nước uống, tôi tiếp tục cuộc hành trình bất định của mình. Lần đi này, tôi gần như “hòa nhập vào thiên nhiên”.

Điểm đến của tôi là một ngôi làng nhỏ, khá ít người sinh sống. Nơi này khá hoang sơ, chỉ có vài mái nhà, vài hộ dân và quan trọng là, nó không có điện. Đối với một người đã sống ở thành phố suốt 4 năm qua như tôi, việc phải trãi qua khoảng thời gian dài ở một nơi không có điện, không có internet thật sự rất khủng khiếp. Tuy nhiên, tôi vẫn quyết định ở lại nơi này một thời gian thay vì lên xe và chạy đi.

Nước ở đây thật sự rất ít. Những người ở đây thường phải đạp xe đi hàng kilomet để có thể gánh những can nước sạch về sử dụng. Vì thế, sẽ không có gì lạ khi bạn thấy họ dùng cùng một thùng nước và sử dụng qua lại nhiều lần. Điều khá kinh khủng với kẻ ưa sạch sẽ như tôi chính là việc tắm rửa. Trong suốt quảng thời gian ở tại ngôi làng đó, có lẽ là 10 ngày, tôi gần như không có khái niệm gội đầu. Tóc tôi đã rối lên hết và có vẻ mùi của nó rất kinh dị với người đứng gần.

Để giúp đỡ những người dân nơi đây khi họ cho tôi chỗ ngủ qua đêm và mời tôi những bữa cơm đạm bạc hàng ngày, tôi trở thành người giữ trẻ kiêm thầy giáo cho con của họ. Có lẽ vì ngôi làng khá tách biệt, nên bọn trẻ ở đây dù đã đến tuổi đi học nhưng vẫn chưa chưa đứa nào được đi. Con chữ với chúng khá xa lạ, những vần ê a như kẻ không quen. Muốn dạy học dĩ nhiên cần có lớp học và lớp học tạm bợ của thầy trò chúng tôi được dựng lên. Một tấm bảng nhỏ là sự ghép nối của vài miếng ván gỗ được bào nhẵn, phấn viết bảng, vở, sách giáo khoa và bút được phụ huynh bọn trẻ gom góp tiền lại nhờ tôi đi mua giùm. Không bàn ghề, chỉ ngồi bệt dưới đất, vậy mà lớp học của chúng tôi cũng được bắt đầu. Vài chữ cái, vài phiên âm cũng đủ làm khó bọn trẻ nơi đây. Có đứa nắn nót không được liền khóc òa bảo không học, có đứa o bế từng chữ đến mức tay gần như sắp trật,… và kinh nghiệm làm thầy giáo của tôi cũng dở khóc dở cười theo những đứa trẻ này.

Cho dù lưu luyến như thế nào, tôi cũng chào từ biệt mọi người nơi đây. Tôi cần bàn giao công việc của mình và cũng cần đến nơi kế tiếp. Sáng sớm ngày tôi đi, bà con nơi đây cố gắng đi làm muộn một chút để tiễn tôi. Người vài củ sắn, người vài trái ngô,… cố gắng nhét đầy vào tay tôi cho có cái ăn dọc đường.

Sau thời gian dài không khởi động, người bạn sắt thép của tôi như giận dỗi vì tôi đã bỏ rơi nó nên làm tôi nổ máy hoài mà không lên. À, nói vậy thôi, chứ đó thật ra là dấu hiệu chung của những chiếc xe không được vận hành trong khoảng thời gian dài. Sau một hồi ì ạch, cuối cùng xe cũng lăn bánh đi đến vùng đất mới.

Ở kỳ trước, tôi từng nói với bạn rằng, trong những chuyến đi dài bằng xe máy thì “sức khỏe” của chiếc xe sẽ quyết định bạn đi nhanh hay chậm và chi phí bạn bỏ ra cho việc chăm sóc nó. Vi vậy, những chuyến đi như thế này không thích hợp với các dòng xe tay ga sang trọng. Không chỉ nói việc nó hao tốn nhiều xăng thì việc bảo dưỡng xe tay ga cũng đã rất khó khăn.

Kết thúc cho câu chuyện của kỳ này ở đây, kỳ sau tôi sẽ kể với các bạn về một ngôi làng cổ xưa rất ít người biết đến. Nếu hứng thú hãy đọc tiếp Du lịch bằng xe máy, tiết kiệm xăng đến không ngờ ở kỳ sau bạn nhé.