DU LỊCH BẰNG XE MÁY, TIẾT KIỆM XĂNG ĐẾN KHÔNG NGỜ – KỲ 2

18

Muốn vi vu thoải mái trên mọi đoạn đường thì người bạn của tôi cũng phải khỏe mạnh và đây là lần đầu sửa chữa xe máy trong cuộc hành trình của tôi.

Ở kỳ trước, tôi cùng người bạn đồng hành sắt thép của mình đã dừng chân ở Đà Lạt trong vài ngày và tôi cũng bắt đầu công cuộc viết bài cho trang web du lịch để có chi phí trang trải chuyến đi của mình. Ở kỳ này, tôi và người bạn sắt thép của mình sẽ đi đâu? Tại sao tôi phải đến cửa hàng sửa chữa xe máy trong khi chỉ mới đi một đoạn đường ngắn? Hãy cùng theo dõi để biết câu trả lời bạn nhé.

Chào Đà Lạt lần cuối bằng những bức ảnh xinh đẹp về thành phố này. Tôi cho xe đi tự do về hướng bắc. Chào đón tôi là những đoạn đường đèo quanh co khúc khủy và nguy hiểm kinh người. Đối với người nhiều năm điều khiển xe trong nội thành Sài Gòn, đoạn đường này thật sự đã gây khó dễ cho tôi rất nhiều. Vừa đi chậm vừa phanh vì độ dốc và cong của nó thật sự quá nguy hiểm để có thể vượt qua nhanh chóng. Bạn sẽ không thể tưởng tượng được đâu, không chỉ dốc cua khúc khủy mà ổ gà, ổ chó,… xuất hiện gần như kín mặt đường. Điều đó cũng không khó hiểu khi đoạn đường này quá nguy hiểm để có thể điều người bảo trì thường xuyên. Mất thời gian khá lâu tôi mới có thể vượt qua được đoạn đèo này và dĩ nhiên tôi không quên chụp ngay một bức ảnh về khúc quanh này để làm kỷ niệm.

Dọc đường đi, tôi gặp khá nhiều đồn điền cà phê đang vào độ chín rộ và các nông nhân nơi đây lại đúng lúc đang bắt đầu thu hoạch cà phê. Không thể bỏ qua cơ hội quý báo này, tôi đến xin phép một người nông nhân đang thu hoạch cho phép mình cùng tham gia với họ. Dĩ nhiên lúc đầu họ khá nghi kỵ vì nghĩ rằng tôi định trộm cà phê. Phải qua một lúc giải thích, họ mới cho tôi tham gia thu hoạch. Sau khi tìm cho chiếc xe cưng của mình có chỗ đứng ổn định, tôi bắt tay vào công cuộc thu hoạch cà phê. Một người nông nhân ở đây đưa cho tôi một đôi găng tay loại dày và nói tôi mang vào cẩn thận làm xước tay. Sau đó người nông dân này hướng dẫn tôi cần phải thu lặt cà phê như thế nào và loại nào thì có thể hái. Vâng, nó không phải là công việc dễ dàng chút nào. Ban đầu tôi khá hăng hái, nhưng càng về sau do không quen với công việc chân tay này, tôi bắt đầu mệt và động tác dần chậm lại. Một điều nữa cần nói với các bạn là nó khá đau đấy. May mắn là trời đã khá trưa, những người nông dân bắt đầu nghỉ tay và dùng cơm. À, dĩ nhiên là họ cũng mời tôi ăn cùng. Bữa cơm trưa của nhà nông khá đạm bạc, chỉ vài con cá kho, vài miếng dưa hấu cũng qua ngày. Sau khi ăn cơm xong, các cô bác nông dân bắt đầu trò truyện và hỏi thăm tôi, về chuyến đi của tôi. Một người trong số họ còn mời tôi ở lại nhà qua đêm để có thể mời tôi một ly cà phê đậm chất vùng cao này, tôi đã nhận lời vì đâu dễ gì có cơ hội được chứng kiến cuộc sống nhà nông vùng cao.

Sau khi nghỉ trưa xong, qua sự chỉ dẫn của một bác nông dân, tôi tìm đến một cửa hàng sửa chữa xe máy gần đó. Từ khi vượt qua đoạn đèo dốc, xe của tôi đã bắt đầu có dấu hiệu vận hành không ổn định. Phục hồi lại cho người bạn đồng hành của mình, tôi bắt đầu dạo một vòng quanh vùng và chụp lại vài bức ảnh làm tư liệu. Cái nắng vùng cao thật sự không thể xem thường, tuy trời đã về chiều nhưng ánh nắng vẫn gay gắt đến lạ. Nếu bạn là một cô gái và muốn đến vùng đất này du lịch, tôi khuyên bạn nên trang bị đầy đủ quần áo cũng như kem chống nắng, nếu không da của bạn sẽ bị cháy nắng rất kinh khủng. Quay về chỗ những người nông dân đang thu hoạch, tôi không quên lưu giữ nụ cười của các cô các chú trong lúc ánh chiều tà bắt đầu hạ xuống. Ôi thương thay nụ cười chân chất, tấm lòng rộng mở của con người nơi đây.

Ở kỳ sau, tôi sẽ kể cho bạn nghe về một đêm ở lại nhà người nông dân và những trắc trở đầu tiên tôi gặp phải trong cuộc hành trình của mình, điển hình là quá trình sửa chữa xe máy của tôi. Mời bạn đón đọc Du Lịch Bằng Xe Máy, Tiết Kiệm Xăng đến không ngờ kỳ kế tiếp.